23/12/2010
Tối nay tôi đã nói chuyện với Tụng Văn rất lâu. Anh ấy chỉ trích tôi rất nghiêm khắc, khuyên tôi nên mở Weibo, buộc tôi nên mở lòng và không được cô đơn nữa. Điều đó chỉ khiến tôi trở nên bướng bỉnh và bất mãn hơn với thời đại này. Tôi cảm thấy như mình bị bỏ rơi bên lề thời cuộc, mọi thứ nhộn nhạo, làm việc vì vụ lợi, cái tâm mới là điều cuối cùng được xét đến. Nghề diễn viên là nghề phục vụ công chúng, cho nên việc ẩn nấp, trốn tránh, tức giận, buồn chán, không muốn xuất hiện ở nơi đông người, thì tương đương với việc tự biến mất trong lòng mọi người.
Sau khi xem hai bộ phim hôm nay, tôi đã viết hai câu, và ngay cả Đại Xuyên cũng không hiểu tôi muốn nói gì. Làm sao tôi có thể oán trách không có ai hiểu tôi? Chính tôi là người đang tự chuốc lấy thất bại trước mọi người. Đạo diễn Cao Hi Hi đã từng nói với tôi rằng, để trở thành một diễn viên bạn phải có “lý lịch cao cấp” (high profile). Điều đó là khó, rất khó với tôi. Tôi phải đối diện nó. Tôi ở đây trước mặt mọi người, đem lời trong lòng thổ lộ một chút, cảm giác của tôi tựa như đang cởi quần áo ở chốn đông người, cảm thấy thật lạnh lẽo.
Phi Thành Vật Nhiễu 2. Tôi đã khóc rất nhiều. Trợ lý của tôi nói rằng cô ấy không muốn khóc khi xem đoạn độc thoại của Tôn Hồng Lôi trong tiệc chia tay, nhưng nước mắt không kìm được mà cứ thế tuôn ra. Tôi đã xem một phần biểu diễn tốt, nhưng khi xem đến đoạn Thư Kỳ nằm trong vòng tay của Cát đại gia, tôi đã bật khóc và cứ khóc mãi. Ai cũng rơi nước mắt trước câu chuyện của người khác. Vương Sóc đã viết về những đặc tính chung của bản chất con người. Những giọt nước mắt rơi đã làm tôi vơi đi phần nào chứng trầm cảm trong suốt năm tháng qua. Tôi rất biết ơn Phi Thành Vật Nhiễu 2!
Trong lúc mọi ác ý cứ lao đến lúc này khiến tôi nhớ lại một số chuyện xảy ra cách đây không lâu. Có một sự hiểu lầm khiến tôi cảm thấy vô cùng bực bội, nhưng tôi không có khả năng chống trả. Sự chuyên nghiệp của một diễn viên, sân khấu thì nhỏ, người diễn viên thì không thể xoay chuyển tận đáy của thế giới, tôi tuyệt vọng, cảm xúc tuyệt vọng này đủ để nuốt chửng tất cả, cũng may đó chỉ là sự hiểu làm, tôi chưa bị thất bại, nhưng cũng thật không may, tôi ngày càng suy sụp, càng ngày càng khép kín. Đêm nay, tôi rất biết ơn Tụng Văn. Có lẽ hoàn cảnh hiện tại chỉ là tình huống như vậy thôi, tôi phải đối mặt với nó, bùng cháy trở lại và tìm lại cảm giác điều khiển vô-lăng. Nó là cả một quá trình, con đường còn dài, tôi đã, và tôi vẫn trên đường.
